Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

NHỮNG BÀI THƠ NGẮN

1.
Ngày đầu xuân cánh đồng phương nam thưa thớt
Đại hùng tinh về làm tổ
Trên cây khế già nấc cụt
Chấm chấm hoa

2.
Câu khấn khuyến nguyện đột tử
tình yêu về trong khói lơ mơ
Xưa và sau, sau và xưa vẫn thế
Cũng bắt đầu từ chấm đỏ tàn rơi

3.
Cơn mưa đau yếu
Không xóa được vết giầy
Trên lối về hoàng hôn

4.
Những hàng ghế đá muôn năm cũ
Chờ...bàn chân hoang mạc
Trang trí cho những chiều dài lê thê

5.
Đêm ngã ba
Ngã ba đêm
Rốt cuộc đều nư nhau cả
Đã đến rồi, chọn một con đường thôi

6.
Thất lạc
Những cơn mơ không đánh số
Biết lấy gì để nhớ
Con đường ấy đã qua rồi

7.
Rồi mùa thu cũng sẽ về thôi
Cũng rủ rỉ hương thơm cũng hoe hoe vàng đầu ngõ
Em lại vẽ con đường chấm đỏ
Thả vào chiều tơ vương

8.
Chuông đồng hồ ngoáy lên
Sột soạt bầu trời mơ mộng
Kí ức rỉ rả
Phía hoàng hôn

9.
Vẫn bàn tay
Thoa lên mặt ẩm ướt
Co thắt những mùa gọi nhau

10.
Biết làm gì đêm nay với căn phòng mùa đông
Không đèn không bàn, có sao đâu, đêm nào mà chả vậy
Cứ nhắm mắt rồi ngày xưa cũng đến
Một mình ta tung tẩy gió lùa

11.
Những con rubic rách việc
Đã hẹn rồi, sao lại lòng vòng chạy về chốn cũ
Những sắc màu ta không muốn gặp nữa
Sao còn về đây

TUẤN ANH


Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

KÍ ỨC

1.
Kí ức chảy
Ướt cánh đồng khô
mơ mớ ngủ
từ ngày có dịch cúm gà
Dáy tai lên vết ban đỏ ối

Không đi đâu thì thôi, hễ ra đường là mũ áo, khăn rọ mõm
                                                   và vài viên thuốc cảm sủi
nhà nhà gọi nhau đi tiêm chủng, những dải băng rôn mọc lên
nhiều như cây con

Kí ức chảy
heo hắt cả mùa thu
ước ao được vẽ lại
bằng mắt
và bằng cả tâm khảm

Hội chứng nhớ
Lập ra cho những người mất ngủ
Mùi dạ lan thơm còn phân nửa
Khi bên cạnh có toa thuốc của mình


2.
Toa thuốc của mình ông bác sĩ định vị : kí ức đã thu nhỏ, không còn
                di căn, triệu chứng lâm sàng bằng một cơn mê dài năm giây
                                              không vỗ cánh còn ú...ớ trong khoang              
                                                                             miệng chập...chờn
Trên vành môi thâm khô
Quanh nếp nhăn vừa mới hình thành từ tuổi mười sáu
rướn cao
Tương lai chạy về đâu, ngọn đèn bật sáng viên thuốc bãi nhiệm, những
                                                             giọt mồ không có chỗ quay về
Đành ngự lại sau tấm áo chờ phân hủy
leng keng kí ức chảy
Theo dấu tay bị đánh thức
Ngoài kia


3.
Ngoài kia, nỗi nhớ rồi sẽ ngủ yên
Chẳng ai biết mình là người nào
Cứ tự nhiên mà lớn

Sẽ chẳng có ai nhắc đến sự tuần hoàn
Chí ít từ 
Chúng ta ngang bằng nhau cùng bắt đầu và cùng lão hóa

Kí ức bay ở đâu
lang thang như một pho truyện cổ
kí ức buồn...
đi chơi

TUẤN ANH




Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

TỬ VI

Bản ngã của tôi vạch một con đường
Chạm vào cây thánh giá đánh dấu
Nắng mưa gõ mãi quen rồi
Bàn tay như một vết hoen

Rửa làm sao sạch được nếp nhăn
Đã ăn vào máu thịt
Vốn ở lòng tay, có ai nhìn thấy?

Nhưng, tôi quyết đổi thay
Chà cho mờ đi chiếc áo của bản thể
Nước và axit đôi lần có tác dụng
Cho những gì ta gọi là hào hoa

Những nếp nhăn theo vật chất
              ngày lại ngày trở về nguyên vẹn
Mà tôi vốn tin


Đôi lần tôi đã cầu nguyện
Bàn tay tôi từng ủng hộ
Vào vai rất trang nghiêm

TUẤN ANH


Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

CON CÁNH CAM


Con cánh cam lại ngủ
Ngủ rồi thì trời bơ vơ
Chiếc lá non thừa không ai tranh giành

Giành đi đâu
Đi đâu thiên đường mở
Rẽ bến nào là bến vạn niên

Vạn niên là vạn niên nào
Nào vẫn...đôi cánh muôn năm cũ
Ủ lại đây dị mộng đồng sàng

Đồng sàng ngày
Đồng sàng đêm
Tập trở thành ngàn năm miệng lầm rầm câu kinh Koran xuống núi
Đêm nay một ngọn cỏ lên trời

TUẤN ANH

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

BÔNG TẦM GAI

Áo em dài cắt đi một nửa
Xe hai bánh em tháo ra còn một
Trên đường sấu buồn
Em thành người khác

Cơn gió mùa thu chạy qua phia sau nhà thờ
                       qua cánh cửa đóng đinh, cây thập tự nâng lên
giải yếm đào cử Chúa Giêsu vắt vẻo
cố tình lách ra một bên
có lẽ Chúa cũng muốn đổi

Con sẻ trên cây ổi tự rỉa lông mình
nó chán không muốn bay nữa và chuyển sang chay nhẩy
giấy của học sinh rặt màu đen, chữ viết màu trắng
nó buồn vì lá cây bây giờ ngoằn ngoèo như rễ
và rễ lại ngắn ngủn như chiếc lá

Định luật của Niuwton công thêm 200% và biến thiên về hai phía
đúng và sai, sai và đúng, cả hai đều đúng cả
sự vật đổi chác cho nhau, nhìn về đâu cũng thấy thiên đường

Hiphop em nhày cho điệu buồn
Cố liệng bàn chân xa...
Xoáy tròn cô đơn
 xoáy tròn và sã cánh
Trên sân khấu anh lên tặng một bông tầm gai

TUẤN ANH

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

CHỊ


Chị có mặt trên đời
Rực rỡ như sắc cải vàng
Nếu không có một lần
Cuống quýt ngày trở gió
Chị quay mặt đi, sắc cải vàng tung tóe
Phía đầu cành nho nhói những ụ quả xanh

TUẤN ANH


Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

MƠ VỀ MỘT ĐÊM THÁNG MƯỜI

Chờ chút nữa
Những giác mơ lục tục đang về
Chúng xếp hàng ngang dưới cạnh cầu thang
Đắp chiếu

Đợi tôi rửa mặt
Chỉnh trang lại áo quần
Làm một dấu thánh
Lên trời

Bên bàn hoa tháng mười nở rộ
Có thể ở đây trời đất chẳng xoay vần
Nên hương cốm khó bề thơm nổi

Đừng vin cớ hy vọng mà ngóng đợi
Thì thời gian sẽ xanh hơn
Cốm làng vòng nức thơm
từ lúc chưa tròn hạt...

Quanh cây cầu tháng mười phiêu diêu
Mùa cốm vàng
Mùa cốm xanh
Thong thả giữa lòng tay nóng hổi
Bát ngát ơi...Hồ Tây?

TUẤN ANH

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

VỚI THỜI GIAN


Năm tháng gọi đỏ tiếng ve
Lấm lem bàn tay trẻ nhỏ
Với chùm thời gian vạm vỡ
Bằng những cánh tay cộng sinh

Năm tháng cứ ngũng nghịu thôi
Ào ào rồi lại lầm lụi
Mới hoe vàng thu mở ngỏ
Lạnh lẽo tiếng sáo diều khuya

Ước vọng mùa thu đừng đi
Vấn vương khoảng trời tinh nghịch
Rụng một trái vàng cuối nắng
Chạng vạng chiều lững thững rơi

TUẤN ANH