Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

TỬ VI

Bản ngã của tôi vạch một con đường
Chạm vào cây thánh giá đánh dấu
Nắng mưa gõ mãi quen rồi
Bàn tay như một vết hoen

Rửa làm sao sạch được nếp nhăn
Đã ăn vào máu thịt
Vốn ở lòng tay, có ai nhìn thấy?

Nhưng, tôi quyết đổi thay
Chà cho mờ đi chiếc áo của bản thể
Nước và axit đôi lần có tác dụng
Cho những gì ta gọi là hào hoa

Những nếp nhăn theo vật chất
              ngày lại ngày trở về nguyên vẹn
Mà tôi vốn tin


Đôi lần tôi đã cầu nguyện
Bàn tay tôi từng ủng hộ
Vào vai rất trang nghiêm

TUẤN ANH


Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

CON CÁNH CAM


Con cánh cam lại ngủ
Ngủ rồi thì trời bơ vơ
Chiếc lá non thừa không ai tranh giành

Giành đi đâu
Đi đâu thiên đường mở
Rẽ bến nào là bến vạn niên

Vạn niên là vạn niên nào
Nào vẫn...đôi cánh muôn năm cũ
Ủ lại đây dị mộng đồng sàng

Đồng sàng ngày
Đồng sàng đêm
Tập trở thành ngàn năm miệng lầm rầm câu kinh Koran xuống núi
Đêm nay một ngọn cỏ lên trời

TUẤN ANH